Bài Ðọc I: Gs 5, 9a. 10-12
“Dân Chúa tiến vào đất Chúa hứa và mừng Lễ Vượt Qua”.
Trích sách Giosuê.
Trong những ngày ấy, Chúa phán cùng Giosuê rằng: “Hôm nay, Ta đã cất sự dơ nhớp của Ai-cập khỏi các ngươi!” Con cái Israel tạm trú tại Galgali và mừng Lễ Vượt Qua vào ban chiều ngày mười bốn trong tháng, trên cánh đồng Giêricô. Ngày hôm sau Lễ Vượt Qua, họ ăn các thức ăn địa phương, bánh không men và lúa mạch gặt năm ấy. Từ khi họ ăn các thức ăn địa phương, thì không có manna nữa. Và con cái Israel không còn ăn manna nữa, nhưng họ ăn thổ sản năm đó của xứ Canaan.
Ðó là lời Chúa.
Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 4-5. 6-7
Ðáp: Các bạn hãy nếm thử và hãy nhìn coi, cho biết Chúa thiện hảo nhường bao (c. 9a).
Xướng: Tôi chúc tụng Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui.
Xướng: Các bạn hãy cùng tôi ca ngợi Chúa, cùng nhau ta hãy tán tạ danh Người. Tôi cầu khẩn Chúa, Chúa đã nhậm lời, và Người đã cứu tôi khỏi mọi điều lo sợ.
Xướng: Hãy nhìn về Chúa để các bạn vui tươi, và các bạn khỏi hổ ngươi bẽ mặt. Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe, và Người đã cứu họ khỏi mọi điều tai nạn.
Bài Ðọc II: 2 Cr 5, 17-21
“Thiên Chúa đã nhờ Ðức Kitô giao hoà chúng ta với mình”.
Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, nếu ai ở trong Ðức Kitô, thì người đó sẽ là một thụ tạo mới, những gì là cũ đã qua đi: này đây tất cả mọi sự đã trở thành mới. Vì mọi sự bởi Thiên Chúa, Ðấng đã nhờ Ðức Kitô giao hoà chúng ta với mình, và trao phó cho chúng tôi chức vụ giao hoà. Thật vậy, Thiên Chúa là Ðấng giao hoà thế gian với chính mình Người trong Ðức Kitô, nên không kể chi đến tội lỗi của loài người, và đặt lên môi miệng chúng tôi lời giao hoà. Nên chúng tôi là sứ giả thay mặt Ðức Kitô, như chính Chúa dùng chúng tôi mà khuyên bảo. Vì Ðức Kitô, chúng tôi van nài anh em hãy giao hoà với Thiên Chúa. Ðấng không hề biết tội, thì Thiên Chúa làm nên thân tội vì chúng ta, để trong Ngài, chúng ta trở nên sự công chính của Thiên Chúa.
Ðó là lời Chúa.
Câu Xướng Trước Phúc Âm: Lc 15, 18
Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha.
Phúc Âm: Lc 15, 1-3. 11-32
“Em con đã chết nay sống lại”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, những người thu thuế và những kẻ tội lỗi đến gần Chúa Giêsu để nghe Người giảng; thấy vậy, những người biệt phái và luật sĩ lẩm bẩm rằng: “Ông này đón tiếp những kẻ tội lỗi và cùng ngồi ăn uống với chúng”. Bấy giờ Người phán bảo họ dụ ngôn này: “Người kia có hai con trai. Ðứa em thưa với cha rằng: “Thưa cha, xin cha cho con phần gia tài thuộc về con”. Người cha liền chia gia tài cho các con. Ít ngày sau, người em thu nhặt tất cả của mình, trẩy đi miền xa và ở đó ăn chơi xa xỉ phung phí hết tiền của. Khi nó tiêu hết tiền của thì vừa gặp nạn đói lớn trong miền đó, và nó bắt đầu cảm thấy túng thiếu. Nó vào giúp việc cho một người trong miền, người này sai nó ra đồng chăn heo. Nó muốn ăn những đồ cặn bã heo ăn cho đầy bụng, nhưng cũng không ai cho. Bấy giờ nó hồi tâm lại và tự nhủ: “Biết bao người làm công ở nhà cha tôi được ăn uống dư dật, còn tôi, tôi ở đây phải chết đói. Tôi muốn ra đi trở về với cha tôi và thưa người rằng: “Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa, xin cha đối xử với con như một người làm công của cha”. Vậy nó ra đi và trở về với cha nó. Khi nó còn ở đàng xa, cha nó chợt trông thấy, liền động lòng thương; ông chạy ra ôm choàng lấy cổ nó và hôn nó hồi lâu… Người con trai lúc đó thưa rằng: “Thưa cha, con đã lỗi phạm đến trời và đến cha, con không đáng được gọi là con cha nữa”. Nhưng người cha bảo đầy tớ: “Mau mang áo đẹp nhất ra đây và mặc cho cậu, hãy đeo nhẫn vào ngón tay cậu, và xỏ giầy vào chân cậu. Hãy bắt con bê béo làm thịt để chúng ta ăn mừng: vì con ta đây đã chết, nay sống lại, đã mất, nay lại tìm thấy”. Và người ta bắt đầu ăn uống linh đình.
“Người con cả đang ở ngoài đồng. Khi về gần đến nhà, nghe tiếng đàn hát và nhảy múa, anh gọi một tên đầy tớ để hỏi xem có chuyện gì. Tên đầy tớ nói: “Ðó là em cậu đã trở về, và cha cậu đã giết bê béo, vì thấy cậu ấy về mạnh khoẻ”. Anh liền nổi giận và quyết định không vào nhà. Cha anh ra xin anh vào. Nhưng anh trả lời: “Cha coi, đã bao năm con hầu hạ cha, không hề trái lệnh cha một điều nào, mà không bao giờ cha cho riêng con một con bê nhỏ để ăn mừng với chúng bạn. Còn thằng con của cha kia, sau khi phung phí hết tài sản của cha với bọn đàng điếm, nay trở về thì cha lại sai làm thịt bê béo ăn mừng nó”. Nhưng người cha bảo: “Hỡi con, con luôn ở với cha, và mọi sự của cha đều là của con. Nhưng phải ăn tiệc và vui mừng, vì em con đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy”.
Ðó là lời Chúa.
Suy niệm
Những ai đã từng đến mái ấm Mai Hòa Củ Chi là nơi cư trú của các em bị bỏ rơi, nơi đó người chăm sóc các em là vú nuôi tình nguyện. Có thể nói những người vú nuôi đã quên mình thể hiện một tấm lòng bao dung, yêu thương, họ chăm sóc tận tình từng cái ăn, cái mặc cho các em. Tình yêu quên mình của những người mẹ tình nguyện dẫn tôi liên tưởng đến trang Tin Mừng hôm nay khi Thiên Chúa, một người Cha tỏ lòng yêu thương người con thứ. Người con tệ bạc đòi cha chia gia tài, hết tiền của, đói quá mới quay về với Cha. Nhưng người cha tiếp đón như thế nào khi anh trở về chúng ta cùng tìm hiểu đoạn Tin Mừng.
Trước hết, khi nói đến con cái ai cũng nghĩ “Con hơn cha nhà có phúc”. Vâng đúng thế, chuyện con cái ngoan ngoãn, vâng lời, thảo hiếu đó là điều cha mẹ nào cũng mong muốn. Thế nhưng, cậu con thứ trong đoạn Tin Mừng dường như bất hiếu, sống phóng túng, xa hoa… Anh có một thái độ hoàn toàn muốn thu vén cho mình, không hề nghĩ đến cha và người anh cả. Anh chỉ chăm chăm vào việc hưởng thụ, lợi dụng tất cả những gì của cha để ăn chơi trác táng. Anh ta vui chơi không còn nghĩ đến ngày mai, quên đi cả sự đời, quên cả người cha và người anh ở nhà, cho dù cha anh có vất vả anh cũng không nghĩ tới. Có lẽ, anh cầm một số lượng tài sản khá lớn trong tay, vì thế nó đã làm cho anh mất đi bản chất của một con người thực thụ, anh không còn biết đến những chuyện gì có thể xảy ra đối với mình vào ngày mai.
Quả thế, “Con người ta dẫu thập toàn đi nữa thì còn có Chúa đón nhận con”. Hình ảnh người con bất hiếu và sống ích kỷ ấy không làm phai mờ tấm thân của người cha “Giàu lòng thương xót”, một người cha quá ư là tốt lành. Ông không hề hắt hủi người con trở về sau khi nạn đói xảy ra. Ông luôn trông ngóng từng ngày, từng giờ ước mong sao đứa con quay về sống bên mình, chia sẻ với mình những bữa cơm thân tình…
Thứ nữa, ở đời không người cha, người mẹ nào sinh con ra lại muốn con mình phải đói, phải khổ, nhưng luôn yêu thương, bao bọc mỗi khi con đau ốm, luôn dạy dỗ con lớn khôn nên người cho dù con có mắng mỏ, hắt hủi cha mẹ, bỏ nhà ra đi thì cha mẹ vẫn yêu thương khi con trở về. Hình ảnh của người cha người mẹ ở trần gian là thế đó, huống hồ Thiên Chúa là Cha, Đấng dựng nên ta thì làm sao lại bỏ ta bơ vơ được. Ngài luôn chạnh lòng xót thương khi ta đau ốm, khi ta gặp những khó khăn trong cuộc sống. Hơn nữa, dù đời ta có hoen nhơ, có lầm lỗi đến đâu đi nữa, nhưng khi quay về với Ngài, Ngài vẫn yêu thương và chăm lo hết mình. Bởi vì, Ngài là người chậm nhớ và mau quên những lỗi lầm của ta. Vì Ngài biết rằng phận ta yếu đuối mong manh, và Ngài chỉ biết yêu thương, chờ ngóng ta cho đến giây phút cuối cùng.
Kế đến, chúng ta có suy nghĩ gì về cuộc đời của mình, khi chúng ta sống xa Chúa và đôi lúc chúng ta cũng phản bội và đóng đinh Chúa như anh chàng con thứ trong đoạn Tin Mừng. Vâng, con người chúng ta không có gì là hay ho, là giỏi giang, nhiều lúc chúng ta có những thái độ bất cần đến sự quan tâm của Chúa. Đôi khi, chúng ta lánh mặt Chúa, từ bỏ Chúa một thời gian quá dài. Thế nhưng, Chúa vẫn yêu thương, mong chờ đi tìm ta trở về, cho dẫu nhiều người cho rằng Thiên Chúa là một kẻ điên, kẻ khùng. Hay nói cách khác Thiên Chúa có một giới hạn của mình là “Yêu không giới hạn”. Ngài yêu chúng ta cho đến cùng bằng chứng là Ngài đã chết trên thập giá vì tội lỗi chúng ta, thế sao chúng ta chẳng nghĩ đến Ngài mà quay về hay sao?
Sau cùng qua dụ ngôn “Người cha nhân hậu” trong bài Tin Mừng hôm, để thay cho lời kết, tôi xin mượn câu chuyện ngắn dưới đây để những ngày ngắn ngủi còn lại trong mùa Chay này chúng ta cùng suy gẫm.
Câu chuyện kể lại rằng: “Có một người đàn ông nọ khao khát đi tìm gặp gỡ Chúa. Ông đi khắp nơi để thọ giáo những bậc thánh hiền, ông cặm cụi đọc sách, nghiền ngẫm nhưng vẫn không tìm được Chúa. Ngày nọ, ông đến ngồi thơ thẩn bên một dòng sông nhìn dòng nước trôi lững lờ, ông nhìn thấy một con vịt mẹ và một đàn con đang bơi lội. Ðàn vịt con tinh nghịch muốn rời mẹ để ra đi kiếm ăn riêng. Ðể tìm con này đến con nọ, vịt mẹ phải lặn lội đi tìm đàn con mà không hề tỏ dấu giận dữ hay thất vọng. Nhìn thấy cảnh vịt mẹ cứ mãi đi tìm con như thế, người đàn ông mỉm cười và đứng dậy trở về quê hương. Ông chợt khám phá ra một chân lý và ông thốt lên: Tôi đã đi tìm Chúa và cuối cùng tôi đã khám phá ra rằng chính Thiên Chúa đang đi tìm tôi.”Amen.
Tg: Giêrôm